Hai vị quốc vương đều đã chết, những kẻ còn lại dĩ nhiên cũng không chống cự nữa.
Đây không phải vương triều tranh bá chốn phàm tục, chẳng phải quốc vương chết rồi thì bọn họ có thể tự lập làm vương.
Kẻ có tư cách tranh đoạt hoàng vị, cũng chỉ có tám người kia mà thôi.
Mà lúc này, trong tám vị quốc vương đã có năm người bỏ mạng. Ngoại trừ Vương Miễn và Phong Dao, chỉ còn lại một Diệp Long Uyên không rõ tung tích.




